- Lê Thị Thanh Phương
- Lê Hồng Hà
- Huỳnh Thanh Tùng
Chào mừng quý vị đến với THƯ VIỆN TỔNG HỢP - Vũ Văn Thế.
Tâm tình cô giáo
![]() |
|
Cô và trò. |
Hơn mười năm với nghề dạy học, có lúc tôi cũng ngậm ngùi khi nghĩ về nghề mình- như người lái đò, khách qua sông biết có ai còn nhớ tới? Cuộc sống gia đình khó khăn, đã có lúc tôi đâm hoang mang, nghĩ đến phương án đổi nghề. Nhưng nhìn ánh mắt hồn nhiên và nhất là tình cảm các em dành cho mình tôi không thể nào thực hiện cái ý định ấy. Và rồi những ý nghĩ ấy đã tự trôi đi. Thời gian qua dần, giờ đây tôi luôn tự hào, hài lòng với cái nghề mà mình đã lựa chọn.
Có những hạnh phúc mà những người làm nghề khác không đời nào có được. Còn nhớ cách đây 5 năm, cũng đúng ngày tết Nhà giáo Việt Nam, khi buổi họp mặt vừa kết thúc, một cô bé chạy đến ôm chầm lấy và hôn tôi. Em thủ thỉ: “Em không có gì tặng cô đâu, chỉ tặng cô cái hôn này”. Bất ngờ và xúc động, lúc ấy tôi không thể nói được gì.
Thấy báo chí thỉnh thoảng có đăng chuyện tặng quà thầy cô giáo ở thành thị đang mất dần đi ý nghĩa nhân văn. Giáo viên chúng tôi ở vùng sâu vùng xa, quà tặng của học sinh có khi là tấm thiệp nhỏ với dòng chữ yêu thương “Cô ơi! em yêu cô lắm” cũng có khi là một lá thư tâm tình “cô ơi em buồn nhưng không biết nói với ai, em muốn cô chia sẻ cùng em…”. Căn phòng của tôi chất ngập hoa, thiệp và những món quà do chính tay các em làm nên.
Ai hiểu được niềm vui của người thầy chúng tôi khi mùa thi kết thúc, được học sinh gọi điện thoại báo tin: “Cô ơi! em đậu vào trường chuyên rồi. Em mừng lắm! Em rồi sẽ giống cô, sẽ trở thành kỹ sư tâm hồn như cô, người đầu tiên em muốn cảm ơn là cô…”. Nghe tiếng nói đứt quãng của em học sinh ở đầu dây bên kia, tôi biết em đang rất vui mừng, mừng đến nghẹn ngào. Với chúng tôi, đấy là hạnh phúc, như lời một ca khúc “Hạnh phúc quá đơn sơ, đời tôi đâu có ngờ”.
Có những khi đi dạy về mệt mỏi vì công việc, bỗng nghe điện thoại tổng đài gọi, có một học trò tặng cô bài hát với lời chúc mừng mong cô trẻ mãi. Lắng nghe. Từ đầu dây bên kia cất lên bài hát… Trời ơi, bao nhiêu mệt nhọc tan biến cả!
Tôi không bao giờ quên ngày tôi bệnh phải nghỉ dạy cả tuần. Lũ học trò nghe tin đến thăm. Đứa nào cũng dặn “cô phải uống hết sữa của em biếu thì cô mới khoẻ”. Rồi chúng thay nhau đến quét nhà, quét sân, nấu cơm và nói chuyện cho tôi cười. Có đứa còn hài hước: “Cả tuần không được nghe cô la rầy, thấy buồn buồn”! Vậy đó, làm sao không yêu chúng được?
Chiều nay dạy xong, vừa dẫn xe ra khỏi trường thì phát hiện bánh xe bị cán đinh. Bực dọc dẫn xe đi. Bỗng một giọng nói nhỏ nhẹ: “Cô ơi, để em dẫn cho”. Hoá ra là một đứa học trò thường ngày hay bị tôi phạt vì nghịch và lười. (Tôi có thể khẳng định rằng, những học sinh cá biệt thường rất giàu tình cảm). Và theo tôi, không có loại “biệt dược” nào có thể học sinh cá biệt hiệu quả hơn bằng chính nhân cách, tình thương của người thầy.
HUỲNH THỊ ANH THI
Vũ Mai Phương @ 08:34 24/11/2009
Số lượt xem: 2749
- Có nên dùng máy tính trước khi đi ngủ (11/10/09)
- Một số code trang trí website (17/09/09)
- Phần mềm giả lập máy tính bỏ túi 500 và 570MS (09/09/09)
- Biện pháp rèn cho học sinh kỹ năng trình bày bài làm môn Toán (14/07/09)
- Phương pháp dạy học toán cho học sinh trung bình (14/07/09)

Cảm ơn ý kiến của quý vị