Vui mừng chào đón

7 khách và 0 thành viên

Tài nguyên thư viện

Tài nguyên dạy và học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv CAU_TRUC_BAC_1.gif Uoc_mo_cua_Rachel_PhotographersMicrosoft_2009.jpg Happy_new_year.swf Bai_thi_so_2__lop_3.flv Bai_thi_so_3__lop_3.flv CUUNON_CHUC_TET.swf Cau_doi_tet2.swf Lich_Tet_31.swf Girl_xinh_chay_ngang_web.jpg DSC_3424.jpg Chao_nam_hoc_moi_loan.swf Chu_dung_net_deu.png Blog.swf Myblog2.gif KNV2loan.swf Loan_nam_moi_2013.swf Vt_2.swf TN1.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Vũ Văn Thế)

    Chào mừng quý vị đến với THƯ VIỆN TỔNG HỢP - Vũ Văn Thế.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Trang Văn và thơ > Trang thơ >

    EM ƠI! THÀNH PHỐ LẠI MƯA

        EM ƠI! THÀNH PHỐ LẠI MƯA      

    Nghe không em lại mưa lên phố! 
    Bao năm rồi chiều ấy cũng mưa rơi... 
    Gió se sắt đưa anh vào nỗi nhớ 
    Mối tình thời trinh nữ xa xôi. 

    Thưở xưa ấy, em ơi! Như hoa nở 

    Say như mơ và mộng như thơ 
    Anh đã gặp em những tháng năm cát bụi
    Khi trái tim yêu trong cõi vắng vật vờ. 

    Thành phố lại mưa… 

    Có nghe không em? Con chim trời, cá nước 
    Khúc nhạc chiều dìu dặt bay qua. 
    Tình êm dịu bên em mơ màng quá
    Thôi hết rồi! Tan vỡ bến bờ xa. 

    Tiếng mưa rơi não nề thao thức 

    Bóng hoàng hôn đỏ cũng xua tan 
    Bèo dạt sông trôi buồm anh không bến đỗ 
    Chân trời vương vấn dải mây lan. 

    Ôi, cuộc sống! Tình chỉ như màn kịch
     
    Nào phải lỗi do anh? Đâu phải lỗi do em? 
    Anh đứng giữa trời mưa làm những vần thơ xao xác 
    Người con gái năm nào về như một bóng chim hoang...
                                                         Phạm Ngọc Thái
                                                              31/7/2005



                   ANH VẪN Ở BÊN HỒ TÂY
    Tình để lại vết thương không lành được 
    Soi mặt hồ in mãi bóng thời gian 
    Em hiền dịu trái tim từng tha thiết 
    Người con gái anh yêu nay hóa khói sương tan… 

    Ta cũng già rồi, em ơi! Vết thương còn đau buốt 

    Hạnh phúc qua như một cánh chim bay 
    Nông nỗi đời người để đâu cho hết 
    Tình thơ ngây! Tình sao mãi thơ ngây! 

    Nhớ buổi đón em cổng trường sư phạm 

    Đôi mắt từ xa đã nhận ra người... 
    Tình yêu có cái nhìn trong linh cảm 
    Giờ ở đâu, người con gái xa xôi? 

    Thế đó, em ơi! Tình qua không trở lại 

    Xế chiều rồi mà máu tim chảy mãi không thôi 

    Em có nghe gió hồ Tây đang thổi 
    Anh ở đây, vẫn bên hồ Tây mây trôi... 
                                                        Đêm 2012


                   NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG
                                         Người đàn bà đi trong mưa rơi 
                                         Chứa một trời thầm như hoa vậy... 

    Chiếc mũ trắng mềm em đội bàu trời 

    Khóm mây trắng bay nghiêng trôi trên tóc 
    Đôi mắt em đong những áng mây 
    Người đàn bà trắng! 

    Em đi - về... chao những hàng cây 

    Hồ gió thổi lệch vành mũ đội 
    Thấm đẫm mình em cả thềm nắng gội 
    Xoã ngang vai mái hất tơi bời. 

    Nỗi niềm thao thức 

    Những đêm trăng nước... 
    Chùm trinh em hát: Đấy chỗ thiên thai! 
    Người đàn bà ai mà định nghĩa? 

    Đường xưa đó về đây em ơi! 

    Những con đường đã đầy xác lá rơi 
    Xác ve, xác gió và xác của mưa. 

    Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu 

    Anh cũng không làm chàng Trương Chi
                                           suốt đời chèo sông vắng 
    Ta không đi theo Con Đường Lông Ngỗng Trắng 
    Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau! 

    Vết thương lòng không dễ đã lành đâu 

    Những đêm sao buồn, những đêm gió khát 
    Khúc thơ tình anh lại viết về em! 
    Người đàn bà ngậm cả vầng trăng...

     
     

                CON ĐƯỜNG PHƯỢNG ĐỎ
    Em mang màu phượng đỏ ra đi! 
    Anh tha thẩn dọc hè phố nhỏ 
    Nơi kỉ niệm của mối tình sinh nữ 
    Xác ve còn bám ở thân cây. 

    Con đường phượng đỏ đêm nay 

    Mây lãng du bay trời xanh vô định
    Những cánh hoa rung trong hoài niệm 
    Nghe lòng thổn thức đâu đây? 

    Phượng đã cháy lên một thời 

    Nửa tóc bạc rồi, nửa mái xanh phơ phất 
    Tới một ngày chúng cũng tàn úa hết 
    Ta sẽ thành ông bà lão, em ơi! 

    Con đường tình đẫm giọt sương rơi 

    Gió vẫn xạc xào vi vút thổi 
    Giá hồi ấy chúng mình lấy nhau rồi sinh năm đẻ bảy 
    Thì đâu còn phượng để anh ru. 

    Em đã mang màu phượng ấy ra đi… 

                                                   1994


              CÓ MỘT KHOẢNG TRỜI 
    Có một khoảng trời để thương để nhớ 
    Là khoảng trời ở đó có em! 
    Những bóng cây trên đường phố thân quen 
    Đêm đêm chiếc lá nhớ lại bay về, xào xạc... 

    Có một khoảng trời không ai thấy được 

    Dẫu đêm nào chớp cũng loè lên 
    Có ánh chớp không kéo theo tiếng sét 
    Mà rung ngân, rung ngân… trong tim! 

    Khoảng trời gió thổi xót đêm 

    Hoá sắc cầu vồng nối hai miền thương nhớ 
    Cây tình yêu lớn theo cấp số 
    Ngược trời về cho ta gần ta. 

    Cái khoảng trời khi anh và em đã cách xa 

    (xa thật đấy mà cũng gần thật đấy) 
    Trong đau đớn anh hoá bờ cát cháy 
    Hạt vô tư còn lại… những tàn tro! 
                              Nước Đức - 11/10/1988


     
              DƯỚI HÀNG SẤU ĐÊM  & CON PHỐ NHỎ
    Phố vẫn phố, hàng sấu xưa rụng lá 
    Ngỡ yên rồi còn lạc bước canh khuya 
    Nên câu thơ anh theo đông về vội vã 
    Tình của đôi ta dòng sông chảy man mê... 
      
    Đêm đã lạnh vầng trăng còn thao thức 
    Trăng bay trên trời, anh cứ thương em 
    Xưa mộng nguyệt này: nay sao thấy khác 
    Gió nhắc thầm thì, em có nhớ không? 
      
    Em ngủ bên chồng. Thôi, cũng đừng tiếc nữa! 
    Mấy ai yêu trọn vẹn đâu em? 
    Thưở đó đẹp nhiều mộng mơ em nhỉ
    Thơm mát cõi thơ, hồn ta ru êm.  
      
    Anh lưu giữ chút tình trên trang giấy 
    Đi hết phố xa về khắc khoải bên thềm
    Rồi tự trách với mình sao buổi ấy 
    Lại giục em lấy chồng để đau mãi con tim!  
                                        Mùa đông 2010


                     ĐÊM VẮNG
    Đêm thanh vắng ngồi bên thềm man mác 
    Anh một mình nhặt ánh sao rơi! 
    Lại nhớ đến em bao năm trước 
    Nỗi buồn vào làm đêm thêm xa xôi.

    Phố phường ngủ tiếng chim kêu trong tổ 

    Vài ba ngọn cỏ khẽ vi vu 
    Ai gọi anh về con đường dạo đó 
    Chúng mình thường đi mãi canh khuya. 

    Hương tóc xưa bay và tiếng cây ru 

    Má mơn man tư lự nghe gió thoảng 
    Giờ chỉ  thấy mây trôi lãng đãng 
    Mái đầu anh đêm thoắt bạc thêm ra…
                                              18/1/1996

     



                 MỐI TÌNH KHÔNG BẾN ĐỖ
    Mỗi sáng sáng anh ra hồ dạo bước 
    Thấy bóng hình em hắt xa xa
    Anh mới hỏi: phải chăng nàng đã thức? 
    Đêm mộng mơ còn in trên nét mặt nàng kia! 

    Cành liễu gió vi vu lời tình tự 

    Thơ anh ru tiếng khẽ động bên bờ 
    Tình yêu đến tháng năm không có tuổi 
    Anh xao lòng thổn thức giữa hư vô. 

    Tình cũng thể bóng mây qua vô định 

    Như phù sa bồi đắp cõi hư không
    Em bé bỏng., đời người rồi vụt biến 
    Hạnh phúc sẽ ào đi trong bể sóng mênh mông. 

    Mùa xuân gọi, em ơi! Tình ta như lá trúc 

    Bay trên không xáo xác giữa màu xanh 
    Anh thầm thì vọng gọi tên em 
    Bên sóng hồ reo bâng khuâng nỗi nhớ. 

    Chân anh bước dưới vuông trời thành phố 

    Tán lá bay che rợp bóng cuộc đời 
    Mối tình nhỏ líu lo đùa một tí 
    Biết đùa rồi mà vẫn máu tim rơi!

    Ôi, mối tình không bến đỗ em ơi! 

    Mai anh chết? nếu khi đời nhắc đến
    Em hãy nói với đời: anh đã từng cảm mến 
    Mang bóng hình em trong tim để đi xa... 
                                                 1/2008


                     MÁI TÓC CON GÁI
    Mái tóc phố màu mây
    Xõa ngang đời con gái
    Em đi lấy chồng rồi
    Lòng anh buồn biết mấy.

    Hàng phố người có thấy
    Những vòm cây đứng thầm
    Chiều hoàng hôn cũng vậy
    Gió như là để tang.

    Đây bông hoa yêu thương
    Ta ủ vào nỗi nhớ
    Em đã không còn nữa
    Chỉ có sao trên trời.

    Vầng trăng khuyết, em ơi!
    Giống đời anh cô độc
    Sáng ngày treo tưởng chết
    Hắt hiu và nhỏ nhoi.

    Em đi lấy chồng rồi!
    Màu hoa xưa trinh trắng
    Tháng năm cùng mưa nắng
    Tóc hoá thành mây bay…
                                       1981


                   CÔ ÁO TRẮNG                                

                                   Tặng BN
                 
    Anh lại có một cô áo trắng 
    Mắt nàng nhìn trong biếc mùa thu 
    Mái tóc xoã, bàu vú nàng hưng phấn 
    Ngủ đi em! Nghe bài thơ anh ru… 

    Đất Sàigòn mùa xuân đến trong mơ 

    Có em tôi đi giữa đêm dài thành phố 
    Em ơi em… những khi trời trở gió 
    Có thấy bóng anh về thao thức bên em? 

    Anh nhè nhẹ hôn thầm ở dưới ánh đêm 

    Em khoả thân mình để hoá thành nữ thánh! 
    Áo em trắng hay là da em trắng 
    Có em rồi cuộc sống sẽ vô biên… 

    Ta mặc cho năm tháng chảy, nghe em! 

    Chỉ có anh và em, chỉ có trời và đất 
    Thế giới văn minh ta không cần gì hết 
    Em dẫn anh vào buổi hoang muội nguyên sơ. 

    Đêm Sàigòn khi ấy sẽ như mơ 

    Em bọc trong anh không cần quần áo 
    Ôi! Nguyệt của em đây một động sâu huyền ảo 
    Chứa cả thiên đường và vũ trụ bên trong 

    Em đừng hỏi vì sao anh yêu em! 


    Anh lại có một cô áo trắng 

    Vào buổi hoàng hôn hoang vắng cuộc đời 
    Đôi mắt nàng cả trời thu đẹp lắm 
    Bàu vú nàng mùa hoa trái sinh sôi... 

                                         Phạm Ngọc Thái
                                                2007

               + Tác giả gửi theo nguồn phát của BTC "Bộ sách thơ hay" qua link sau:
                          
    http://lyphuonglien.blogspot.com/2012/04/tho-huong-ung-bo-sach-tho-hay-40.html 


    Nhắn tin cho tác giả
    Vũ Văn Thế @ 10:47 20/05/2012
    Số lượt xem: 1511
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

     EM ƠI! THÀNH PHỐ LẠI MƯA

     
    Gửi ý kiến

    Chia sẻ