Vui mừng chào đón

46 khách và 0 thành viên

Tài nguyên thư viện

Tài nguyên dạy và học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv CAU_TRUC_BAC_1.gif Uoc_mo_cua_Rachel_PhotographersMicrosoft_2009.jpg Happy_new_year.swf Bai_thi_so_2__lop_3.flv Bai_thi_so_3__lop_3.flv CUUNON_CHUC_TET.swf Cau_doi_tet2.swf Lich_Tet_31.swf Girl_xinh_chay_ngang_web.jpg DSC_3424.jpg Chao_nam_hoc_moi_loan.swf Chu_dung_net_deu.png Blog.swf Myblog2.gif KNV2loan.swf Loan_nam_moi_2013.swf Vt_2.swf TN1.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Vũ Văn Thế)

    Chào mừng quý vị đến với THƯ VIỆN TỔNG HỢP - Vũ Văn Thế.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Trang Văn và thơ > Trang thơ >

    Thơ hay viết về Hà Nội

      

      

      Thơ hay viết về Hà Nội

     
    Xin cảm ơn các nhà thơ, nếu không có họ, dễ chúng ta không thể biết mình yêu Hà Nội đến thế. Dù ta đang ở đâu, nhưng mỗi khi giai điệu Phú Quang cất lên với lời thơ Phan Vũ, lòng ta lại như đang thấm đẫm mùi hoàng lan, hoa sữa: “Em ơi! Hà Nội – phố!/ Ta còn em mùi hoàng lan/ Còn em hoa sữa.” Dù ta đang lam lũ xác xơ ở đâu đó như Thanh Tùng, nhưng, như một phép mầu lập tức xẩy ra mỗi khi ta nhớ về Hà Nội: “Hà Nội ơi, nguồn mộng mơ dày như cỏ mùa xuân/ Mỗi khi tôi thấy mình xơ xác/ Tôi lại về đánh cắp/ Dẫu một chút bóng đêm trên đường phố Khâm Thiên/ Dẫu một mảnh lá vàng còn ướt nước Hồ Gươm.” Có một nghịch lý: Hà Nội bao nhiêu là to đẹp, nhưng Nguyễn Duy không những không có một mảy may, lại còn đã từng đau đớn vì nó: “Em sâu sắc như kinh thành cổ kính/ Gốc si già da mốc ngói rêu xanh.” Vậy nhưng anh vẫn: “Ta trở lại gốc si già…và làm lại/ Làm thơ tình tặng những lứa đang yêu…” Vâng, như trái tim mình ta chưa nhìn thấy bao giờ, nhưng Hà Nội đã từng gian lao như cả nước, xả thân như cả nước – như quả tim nuôi dưỡng chúng ta. Nguyễn Đình Thi chia sẻ điều đó: “Em đi bên anh tóc xoà bay rối/ Nhỏ nhắn vai em khoác súng trường.” Cái hơn người của Nguyễn Đình Thi là nói cái lớn lao mà cứ nhẹ nhõm như thế, còn thơ Bằng Việt thì lại hùng hồn như một tuyên ngôn; tuyên ngôn thế hệ: “Sông Hồng ơi! Dông bão chẳng thay màu / Rùa thần thoại vẫn nhô lưng đội tháp / Chùa Một Cột đổ trên đầu giặc Pháp / Lại nở xoè trọn vẹn đoá hoa sen”
    Nhân kỷ niệm 55 năm Giải phóng Thủ đô 10 – 10 (1954 – 2009), vanvn.net chọn chùm thơ đặc sắc của 5 nhà thơ viết về Hà Nội
    Chia tay trong đêm Hà Nội

    Nguyễn Đình Thi

    Em đi với anh trong đêm Hà Nội
    Qua những phố hè quen thuộc yêu thương
    Dọc hàng cây ánh đèn pha cuốn bụi
    Từng đoàn xe cao xạ chạy rung đường

    Pháo đang bắn trời ngoại ô gió thổi
    Đạn đỏ loè xa trong ánh trăng
    Em đi bên anh tóc xoà bay rối
    Nhỏ nhắn vai em khoác súng trường

    Nhìn em anh hãy còn bỡ ngỡ
    Như sợ bất ngờ em biến đi đâu
    Pháo vẫn bắn chân mây đầy chớp lửa
    Anh lại nhìn em lòng xôn xao

    Trăng soi gương mặt nghìn yêu dấu
    Ngày mai hai đứa đã hai nơi
    Hai đầu đất nước trong giông bão
    Cùng chung chiến đấu hai phương trời

    Đêm nay trong vườn hoa ngổn ngang ụ súng
    Bên ven hồ lốm đốm trăng xanh
    Nghe quanh ta đêm hè nóng bỏng
    Mắt bồi hồi em đi bên anh

    Em đi với anh qua bến xe đông chật
    Bao gia đình vội vã lúc ra đi
    Em nhìn những mái nhà cao thấp
    Đã bao lần thấy những cuộc chia ly

    Kìa xa xa một cụm đèn lấp lánh
    Giữa trời đêm như đang vẫy đang chào
    Chiếc máy bay ta lượn vòng nghiêng cánh
    Bay qua vầng trăng điểm mấy ngôi sao

    Em nhìn bên dãy tường sập đổ
    Xưởng thợ lò than vẫn rực hồng
    Nhà máy vẫn rì rầm không ngủ
    Lập loè đèn hàn điện bên sông

    Em đi với anh trên đê cao vắng
    Một tiếng còi xe lửa huýt dài xa
    Gió đưa khúc nhạc em yêu văng vẳng
    "Mỗi tấc đất Hà Nội đượm thắm mãi lòng ta"

    Trên gác nhỏ đèn dầu ai vẫn thức
    Em vẫn đi và vẫn lắng yên
    Có tiếng ru đứa trẻ nào đang khóc
    Đêm đã khuya trong phố cũ êm đềm

    Anh nắm cánh tay em và đứng lại
    Ôi anh không còn biết đang ở đâu
    Nhớ nhau chân cứng đá mềm em nhé
    Hẹn đánh Mỹ xong sẽ về tìm nhau

    Chào Hà Nội của ta sáng đẹp
    Giữa đêm trăng trong biếc mênh mông
    Thành phố tình yêu thành phố thép
    Ta chào trái tim đất nước anh hùng

    Em
    Anh ôm chặt em và ôm cả khẩu súng trường bên vai em
    Trở lại trái tim mình
    Bằng Việt
    1
    Tôi trở lại những bờ đường mùa xuân
    Cây già trắng lá
    Ôi thành phố tôi yêu kỳ lạ
    Cái sống như trăn trở ngày đêm
    Tôi lớn lên, lo nghĩ nhiều thêm
    Thành phố cũng như tôi đang lớn
    Những gác xép bộn bề hy vọng
    Những đầu hồi bóng nắng nhấp nhô...

    Tôi trở về những ngõ quen xưa
    Mỗi ngõ nhỏ giấu một lời tâm sự
    Tôi trở lại những lối mòn quá khứ
    Có tấm tình ta mắc nợ cha ông

    (Nhịp chày sương hay tiếng trống thu không
    Nét son đượm trên vòm cong mái cổ)
    Tôi trở lại những lối mòn tình tự
    Cánh bướm màu hạnh phúc cứ bay đôi
    Tiếng ve ran những điệp khúc mùa vui...

    ...Ôi rất lâu rất lâu
    Tôi mới lại đi một ngày thong thả
    Thành phố như tim tôi êm ả
    Sau rất nhiều gian lao.

    2
    Hãy nghe, hãy nghe tiếng người lao xap
    Chỗ những căn nhà bom xô tốc mái
    Nay ta về lợp lại
    Che ấm cuộc đời vun vén bên trong
    Hãy theo những ngả đường sang sông
    Cầu phao cót két
    Những chuyến hàng đi hoài không hết
    Mỗi chuyến xe mang một tấm lòng.

    Hà Nội thức bao đêm ròng?
    Không ai nhớ nữa
    Nhưng mỗi sớm nhìn vào cửa chợ
    Lại thấy hoa bày trên lối đi
    Hà- Nội bao lần chia ly?
    Không ai nhớ nữa
    Nhưng cách đánh quân thù phải sợ
    Thì không đâu biết rõ nơi đây
    Hà Nội mang tầm vóc hôm nay
    Cộng với tầm cao quá khứ
    Tôi đi dọc những lối vào lịch sử
    Nghe suốt năm châu bè bạn nối gần
    Tôi đi ngang những cuộc đời thường
    Biết ở đó chia nỗi lo nhân loại

    3
    Có phải bao nhiêu vui buồn thời đại
    Soi vào đây càng đậm sắc màu riêng?
    Tấm lòng Hà Nội thiêng liêng
    Vẫn nguyên vẹn sau rất nhiều từng trải
    Con đường loá bóng hoa vàng trẻ mãi
    Tiếng lanh canh trên gạch lát hồn nhiên
    Âm vang bao biến thiên
    Thế giới gửi nơi này ghi nhớ
    Bao hạt cát hạt vàng lịch sử
    Hà Nội kiên tâm gạn lọc công bằng
    Nghe tiếng  Bác mỉm cười đôn hậu
    Nghe bước mình vững chãi tháng năm...

    4
    Ôi những hàng ô-rô ta vẫn xén
    Làm vui mắt mỗi người đi kháng chiến
    Mỗi nét đơn sơ cũng đượm tình nhiều
    Từ ánh nê-ông pha biếc buổi chiều
    Đến hơi mưa trong khóm hoa màu tím
    Gáy sách cũ xếp chồng như kỷ niệm
    Lá thiếp mừng đám cưới mát trên tay
    Bao điều không ai hay
    Bỗng thấm thía giữa ngày chống Mỹ
    Hà Nội bận dẫu không hề phút nghỉ
    Vẫn còn nguyên phong thái hào hoa!

    5
    Ở đây tôi bắt gặp hôm nay, tôi bắt gặp ngày qua
    Tôi bắt gặp những ngày chưa tới
    Trong mỗi dáng người gặp vội
    Đều chín muồi những dự định tương lai
    Trong mỗi ba-lô quàng vai
    Đều cất giữ kho tàng chưa mở hết
    Như Hà Nội mười năm tôi đã biết
    Sớm hôm nay vẫn lạ nét ban đầu!
    Sông Hồng ơi! Dông bão chẳng thay màu
    Rùa thần thoại vẫn nhô lưng đội tháp
    Chùa Một Cột đổ trên đầu giặc Pháp
    Lại nở xoè trọn vẹn đoá hoa sen
    Dù nhiều điều tôi nhớ tôi quên
    Nhưng Hà Nội trong tôi là vĩnh viễn
    Dù mười năm, hai mười năm khángchiến
    Hà Nội vẫn rèn sắt thép lòng tin
    Dù quân thù bắn phá cuồng điên
    Tim ta đỏ vẫn nguyên lành Hà Nội
    Ôi trái tim nóng hổi
    Tôi về đây là thêm sức đi xa!...

    (1967)
    Phan Vũ
    1.
    Em ơi! Hà Nội – phố!
    Ta còn em mùi hoàng lan
    Còn em hoa sữa.
    Tiếng giày gọi đường khuya
    Thang gác cọt kẹt thời gian
    Thân gỗ …
    Ta còn em màu xanh thật đêm
    Ngôi sao lẻ
    Xào xạc chùm cây gió
    Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
    Lá thư quên địa chỉ.
    Quay về …
    2.
    Ta còn em một gốc cây,
    Một cột đèn
    Ai đó chờ ai?
    Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai…
    Ta còn em một ngã ba vội vã,
    Chiếc khăn quàng tím đỏ thoáng qua,
    Khuôn mặt chưa quen
    Bỗng xôn xao nỗi khổ…
    Mỗi góc phố một trang tình sử…
    3.
    Ta còn em con đường vắng
    Rì rào cơn mưa nhỏ.
    Trên vòm cao
    Đổ xuống chuông hồi.
    Nhà thờ Cửa Bắc
    Tan chiều lễ
    Kinh cầu còn mãi ngân nga…
    4.
    Ta còn em đôi mắt buồn
    Dõi cánh chim xa.
    Tháng năm dừng lại
    Một ngôi nhà.
    Gã Trương Chi ôm ghita
    Từng đêm
    Hóa đá…
    Ta còn em chuyến tàu đêm
    Về muộn
    Qua cầu
    Một người nào lạc giữa sân ga…
    5.
    Em ơi! Hà Nội – phố!
    Ta còn em những hố sâu
    Trước cửa
    Cơn mưa đầy
    Chiếc thuyền giấy lang thang
    Không bến đỗ…
    Ta còn em quả bóng lăn
    Một mình trên sân cỏ.
    Thằng bé thẫn thờ.
    Tuổi thơ qua cuộc chơi,
    Vội vã…
    Ta còn em cánh cửa sắt
    Lâu ngày không mở.
    Nhà ai?
    Qua đó bâng khuâng,
    Nhớ tuổi học trò…
    6.
    Ta còn em giàn thiên lý,
    Năm xưa
    Thơm mùi hò hẹn
    Cuộc tình đầu ngọt lịm.
    Những nụ hôn xanh ngắt trên cành…
    Ta còn em chuỗi cười vừa dứt.
    Nắng chiều vàng ngọn cỏ
    Vườn hoang
    Ngày cũ vui tàn theo mùa hạ…
    Ta còn em tiếng ghita
    Bập bùng tự sự
    Đêm kinh kỳ một thuở
    Xanh lơ…
    7.
    Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc
    Già nua,
    Đếm thời gian
    Theo nhịp đong đưa
    Trước ngõ phố
    Sót cây hoa gạo.
    Buổi chợ chiều họp giữa kinh đô…
    8.
    Ta còn em những ngọn đèn mờ.
    Trên nóc phố,
    Mùa trăng không tỏ.
    Tiếng rao đêm
    Lạc giọng
    Thờ ơ…
    Ta còn em bảy nốt cù cưa,
    Lão Mozart hàng xóm
    Từng đêm quên ngủ.
    Cô gái mặc áo đỏ Venise
    Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
    Những mảnh vỡ trên thềm
    Beethoven và Sonate Ánh Trăng
    Nốt nhạc thiên tài bay lả tả,
    Một kiếp người,
    Một phím đàn long…
    9.
    Ta còn em khuya phố,
    Mênh mông,
    Vùng sáng nhỏ.
    Bà quán ê a chuyện nàng Kiều.
    Rượu làng Vân lung linh men ngọt.
    Mắt cô nàng lúng liếng,
    Đong đưa,
    Những chàng trai say suốt cả mùa…
    10.
    Ta còn em tiếng hàng ngày
    Vang âm đường phố.
    Tia hồ quang chớp xanh.
    Toa xe điện cuối ngày,
    Người soát vé
    Áo bành tô cũ nát…
    Lanh canh! Lanh canh!
    Tiếng chuông reo hay lời kêu khổ?
    Bó gạo, mớ rau
    Mẹ về buổi chợ
    Lanh canh! Lanh canh!
    Lá bánh, củ khoai.
    Đàn con trên bến đợi
    Cuối ngày…
    11.
    Em ơi! Hà Nội – phố
    Ta còn em con đê lộng gió.
    Dòng sông chảy mang theo hình phố.
    Cô gái dựa lưng bên gốc me già,
    Ngọn đèn đường lặng thinh
    Soi bờ đá…
    Ta còn em một con tàu
    Giã biệt bến sông.
    Mảnh trăng vỡ
    Tiễn người bỏ xứ.
    Dãy phố buồn..
    Nghìn năm mắt nhớ…
    12.
    Ta còn em ráng đỏ chiều hôm,
    Dôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ.
    Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá.
    Gã đầu trần đi ngược trời mưa…
    Ta còn em con đường tên cũ
    Cổ Ngư,
    Cành phượng vĩ là đà.
    Chiều phai nắng,
    Bông hoa muộn in hình ngọn lửa…
    Ta còn em chiếc lá rụng
    Khởi đầu nguồn gió.
    Lao xao con sóng biếc
    Gió Tây Hồ.
    Hoàng hôn xa đến tự bao giờ ?
    Những bước chân tìm nhau vội vội.
    Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang…
    13.
    Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm
    Thoáng mùi sen nở muộn
    Gió Nhật Tân
    Gợi
    Mùa hoa năm ấy
    Cánh đào phai…
    14.
    Ta còn em cơn mưa rào
    Đi nhanh qua phố.
    Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ.
    Cô gái băng qua đường
    Chợt hồng đôi má.
    Cơn mưa nào đi nhanh qua phố
    Một chút xanh hơn,
    Trời Hà Nội hôm qua…
    Ta còn em cô hàng hoa
    Gánh mùa thu qua cổng chợ.
    Những chùm hoa tím
    Ngát mùa thu…
    15.
    Em ơi! Hà Nội – phố
    Ta còn em một Hàng Đào,
    Không bán đào.
    Một Hàng Bạc,
    Không còn thợ bạc
    Đường Trường Thi
    Không chõng, không lều
    Không ông nghè bái tổ vinh quy…
    Ta còn em tiếng gọi trong đêm,
    Người đi xa trở về.
    Căn nhà không biển số.
    Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ.
    Ngày về phố cũ quên tên…
    16.
    Ta còn em chiếc xe hoa
    Qua hàng liễu rũ,
    Điệp vàng rực rỡ.
    Cánh tay trần trên gác cao khép cửa.
    Những gót son dập dìu đại lộ.
    Bờ môi ai đậm đỏ bích đào…
    Ta còn em tà áo nhung huyết dụ.
    Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa,
    Phường cũ lưu danh người đẹp lụa.
    Ngõ phố nào in dấu hài hoa…?
    17.
    Ta còn em đường lượn mái cong
    Ngôi chùa cổ.
    Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương.
    Ai đó ngồi bên gốc đại,
    Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi.
    Cuộc đời, có lẽ nào,
    Là một thoáng
    Bâng quơ…
    Ta còn em những cuộc tình
    Như một bài thơ.
    Những nỗi đau gặm mòn phận số.
    Nhật ký sang trang
    Ghi thêm nỗi khổ…
    18.
    Ta còn em đống kim ngân
    Đổ đầy Hàng Mã.
    Ngựa, xe, võng, lọng,
    Những hình nhân nuối tiếc vàng son.
    Khi phố phường là miền loạn gió
    Làm sao tìm được mớ tro than…?
    19.
    Ta còn em nóc phố lô xô,
    Màu ngói cũ
    Ngôi nhà còn tiếng khóc oa oa.
    Con đường đá lát bao niên kỷ?
    Qua sông nhớ mẹ tuổi già…
    20.
    Em ơi! Hà Nội – phố
    Ta còn em mảnh đại bác
    Ghim trên thành cũ.
    Một thời thịnh,
    Một thời suy,
    Hưng vong lẽ thường.
    Người qua đó,
    Hững hờ bài học sử..
    Ta còn em dãy bia đá
    Nhân hình hội tụ.
    Rêu phong gìn giữ nét tài hoa.
    Ly rượu đầy xin rót cúng cha.
    Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ.
    Bến nước nào đã neo thuyền ngự?
    Đám mây ào in bóng rồng bay?
    21.
    Ta còn em tháng chạp,
    Những hàng cây óng ả sợi hồng
    Tháng chạp
    Trên giường trải chiếu hoa
    Tháng chạp,
    Mùi hương dài theo phố.
    Một tháng chạp
    Mẹ
    Nửa đêm thức
    Hóa vàng…
    22.
    Em ơi! Hà Nội – phố
    Ta còn em năm cửa ô –
    Năm cửa gió
    Cơn bão thường niên qua đó –
    Ba mươi sáu phố,
    Bao nhiêu mảnh vỡ?
    Ta còn em một màu xanh thời gian.
    Một màu xám hư vô,
    Chợt nhòe,
    Chợt hiện.
    Chợt lung linh ngọn nến,
    Chợt mong manh một dáng,
    Một hình,
    Nhợt nhạt vàng son,
    Đậm đầy cay đắng…
    23.
    Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ,
    Ô cửa ngẩn ngơ
    Ngôi nhà không người ở
    Khung trời của nỗi buồn
    Vô cớ…
    Người nghệ sĩ lang thang
    Hoài,
    Trên phố.
    Bỗng thấy mình không nhớ nổi con đường.
    Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha…
    24.
    Ta còn em những giọt sương,
    Nhòe nhòe bóng điện.
    Mặt nước Hồ Gươm,
    Một đêm trở lạnh.
    Tháp Rùa ngả bóng lung linh.
    Cánh nhạn chao nghiêng chiều cuối
    Người ra đi mang theo buốt giá,
    Áo choàng không ấm thân gầy,
    Cầm bằng như cánh chim bay…
    25.
    Em ơi! Hà Nội – phố!
    Ta còn em cây bàng
    Mồ côi mùa đông.
    Ta còn em nóc phố
    Mồ côi mùa đông.
    Ta còn em mảnh trăng
    Mồ côi mùa đông…
    1972
    Hà Nội
    Thanh Tùng
    Hà Nội ơi, tôi đã cất giữ người cẩn thận
    Như dưới làn da kia dẫu đã héo nhàu, máu vẫn âm thầm chảy
    Hà Nội ơi, nguồn mộng mơ dày như cỏ mùa xuân
    Mỗi khi tôi thấy mình xơ xác
    Tôi lại về đánh cắp
    Dẫu một chút bóng đêm trên đường phố Khâm Thiên
    Dẫu một mảnh lá vàng còn ướt nước Hồ Gươm
    Tôi rung lên mỗi khi chạm bóng cửa ô
    Như được chạm vào vai gầy áo mẹ
    Tôi bé nhỏ và tôi vẫn thế
    Trái tim luôn xao động
    Như bên trong vẫn đầy ắp sóng Hồ Tây
    Vội vã trở về, vội vã ra đi
    Chẳng kịp nhận ra từng con phố
    Nhưng trong tôi vững bền đến thế
    Những chiếc lá nhìn tôi vẫn mắt tuổi học trò
    Những vòm cổ nghiêng xuống tôi hơi ấm
    Thầm thì lời của rêu phong
    Sâu đến nỗi bàng hoàng lạc tới ngàn năm
    Những chiều thu hăm hở tôi đi
    Hồn đánh võng với hơi giăng thấp thoáng
    Từ gốc cây già đến mặt hồ sương
    Từ ngàn xưa đến tận hôm nay
    Quán ngập lá và mắt em đen thế
    Rượu không say, chỉ đủ để buồn thôi!
    Tôi vẫn về Hà Nội của tôi
    Sau những ngày dài khô khốc
    Để thẩn thờ uống từng vết nắng mưa
    Chạy mệt nhoài trên những quảng trường sạm gió
    Mỗi lần ra đi
    Nặng nề như có chửa
    Và vội vàng của một kẻ tham lam
    Vì bất cứ vòm cây nào trên những đại lộ
    Cũng có thể đòi tôi trả lại màu xanh!
    Một góc chiều Hà Nội
    Nguyễn Duy
    Hồ Gươm xanh màu xanh cổ tích
    Con rùa vàng gửi bóng ở trên mây
    Cây si mọc chúc cành xuống nước
    Thê Húc cong cong một nét lông mày
    Tóc em dài cho ta nhìn thấy gió
    Áo em bay cho mờ tỏ thân hình
    Em sâu sắc như kinh thành cổ kính
    Gốc si già da mốc ngói rêu xanh
    Em nhẹ nhõm đi về trong phố cũ
    Tường nhà lở vôi cửa gỗ bức bàn
    Ta lặn lội như một thằng ăn trộm
    Nơm nớp lo mình bị bắt quả tang
    Lần lữa mãi thế là ta lỡ dại
    Để dành thành mất cắp cả tình yêu
    Thế là ta mồ côi em mãi mãi
    Cái vu vơ chết đuối dưới sương chiều
    Cửa gỗ cài then….bóng em mất hút
    Xe cúp đã thay cho ngựa tía võng điều
    Ta trở lại gốc si già…và làm lại
    Làm thơ tình tặng những lứa đang yêu…

    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Thị Liên @ 06:39 11/10/2009
    Số lượt xem: 426
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Chia sẻ